Truyện cười : Thầy tung tớ hứng

Ngày xưa, ở vùng Sơn Đông có một người chuyên môn bịa chuyện, nói khoác, thường bị người nghe vặn lại, nhiều lúc xảy ra cãi nhau. Anh chàng hay nói khoác này là con nhà giàu, có người bên cạnh hầu hạ để sai những việc vặt. Tiêu chuẩn số một anh chàng này chọn người hầu là phải bẻn mép, nhanh trí ứng biến đỡ lời cho chủ khi chủ nói khoác.

thầy tung tớ hứng
Nhà tôi mới mua cái màn có thể che cho cả làng.
Một hôm, trong một lần đi chơi, anh chàng nhà giàu nói với hàng xóm:
– Nhà tôi có cái giếng, tôi hôm qua bị bão thổi bay sang nhà lão Quách mất rồi.
Người hàng xóm bũi môi:
– Phét lác, làm gì có chuyện lạ như vậy?
Biết là chủ bịa chuyện nói khoác, người hầu nhanh miệng đỡ lời:
– Dạ, dạ… đúng đấy ạ, cái giếng nhà tôi ở sát hàng rào với nhà lão Quách, tối hôm qua cơn bão thổi đổ dạt hàng rào sang nhà tôi. Vậy là cái giếng nhà tôi sang nhà lão Quách đấy.
Cả nhà hàng xóm cười ồ lên.
Một hôm khác anh nhà giàu lại phét lác:
– Hôm qua tôi đi ăn cỗ ở nhà họ Cao, tôi thấy lão Cao bắt được một con cánh cam mà trên đầu nó có miếng thịt bò xào.
Mấy người nghe chuyện đó đều nói:
– Đại phét lác!
Người hầu nhanh trí cười hề hề rồi nói với mọi người:
– Dạ dạ… đúng đấy ạ! Hôm qua cậu tôi đi ăn cơm ở nhà ông Cao. Mân cơm dọn ở ngoài sân cho mát, đang ăn dở bữa thì có một con cánh cam rơi xuống đĩa thịt bò xào. Ông Cao nhanh tay bắt được con cánh cam, khi nâng con cánh cam lên thì có miếng thịt bò xào mắc ở đầu nó. Vậy cho nên cậu tôi nói là đúng và có lý lắm đấy ạ!
Mấy người nghe chuyện đều xoa đầu người hầu và khen:
– Giỏi!
Một lần khác anh nhà giàu tuyên bố trước đám đông người:
– Nhà tôi mới mua được một cái màn, có thể che kín cả làng, không con muỗi nào có thể vào được.
Đám đông người đồng thanh “Ồ” lên một tiếng chờ sự giải thích của anh người hầu. Khác với những lần trước, lần này anh người hầu nghiêm nét mặt nhìn thẳng vào cậu chủ, hét to:
– Những lần trước thì tôi còn lẻo mép được chứ nói khoác quá độ thế này thì tôi xin lạy bố!

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận