Truyện cười đặc sắc 2

Tổng thống nga Putin,tổng thống mỹ G.Bush và Nông Đức Mạnh gặp nhau tại Hà Nội nhân dịp dự hội nghị APEC…3 ông kéo nhau lên trực thăng và bay 1 vòng Hà Nội(tiện thể ) nhìn xuống đất,G.Bush nói : – Chúng mày có tin là tao ném vài tờ 100USD xuống là cả cái Hà Nội này sẽ xôn xao không? Putin cười khẩy: -Thế mày có tin tao vứt cái ví của tao xuống là cả cái Việt Nam này sẽ xôn xao không .NGười phi công mới thủng thỉnh nói : Chúng mày có tin là tao nhảy xuống dưới thì 1 lúc sau cả thế giới xôn sao ko ??? =))

—————————————————————-

Tất cả đàn ông đều đểu

Trưởng phòng điều vận đầu máy xe lửa, lão già Miskin, gọi cô nhân viên đánh máy chữ Nina Riadnova vào phòng làm việc của mình và chìa ra hai tập tài liệu, bảo cô đánh máy lại sạch sẽ.
Khi Miskin trao hai tập giấy cho Nina, ông ngó cô chằm chằm; nhờ ánh dương quang, lần đầu tiên ông mới được trông thấy cô thật rõ ràng.
Trước mặt ông là một cô gái tầm thước, phổng phao, ngực cao vổng. Gương mặt xinh đẹp trắng hồng của cô toát ra vẻ thản nhiên, chỉ trong đôi mắt mới thỉnh thoảng ánh lên những đốm lửa màu xanh sẫm.
Miskin bước đến gần sát bên cô và nói:
– Thế này, nhờ cô… đánh máy mấy tờ giấy này. Tôi không làm phiền cô chứ?
– Tại sao ạ? – Nina hơi ngạc nhiên. – Cháu được trả lương là để làm việc ấy mà.
– Thế, thế… lương. Đúng vậy, lương. Cô đánh máy có đau ngực không? Thật đáng buồn để bộ ngực đẹp như thế kia lại bỗng nhiên bị đau.
– Ngực cháu không bị đau gì cả.
– Tôi rất mừng. Cô có lạnh không?
– Tại sao cháu lại có thể lạnh được ạ?
– Áo ngoài của cô mỏng và trong suốt thế này… Kìa, đấy, nhìn rõ cả cánh tay. Đôi tay cô đẹp quá. Cơ trên tay cô có săn chắc không?
– Để tay tôi được yên!
– Cưng… một phút nào… khoan… Sao lại giằng ra thế? Để anh xem, tay áo mỏng quá…
– Sao ông dám! Bỏ tay ra… Tôi đau… Đồ đểu!
Nina Riadnova vùng ra khỏi đôi tay gân guốc của lão già Miskin, chạy vào gian phòng lớn, nơi những nhân viên khác của phòng điều vận đang làm việc.
Tóc cô bị xô lệch sang bên, tay trái cô, chỗ phía trên khuỷu, đau âm ỉ, khó chịu.
– Đồ mất dạy, – Nina rủa thầm. – Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu!
Cô đậy vỏ lên chiếc máy chữ, mặc áo khoác ngoài, rời khỏi nơi làm việc; khi đã ra ngoài phố, cô dừng lại trên vỉa hè, ngẫm nghĩ: “Mình phải đến gặp ai nhỉ? Đến luật sư vậy”.

2. Luật sư Iazưtrnicov ngay lập tức tiếp Nina và nghe cô kể rất chăm chú.
– Đểu đến thế là cùng! Mà lại già nữa kia đấy! Bây giờ cô muốn gì? – luật sư Iazưtrnicov dịu dàng hỏi cô.
– Có thể tống lão đi Xibiri được không? – Nina hỏi.
– Xibiri thì không được… Nhưng khởi kiện bắt hắn ta phải chịu trách nhiệm nói chung thì được.
– Thì anh khởi kiện đi.
– Cô có nhân chứng không?
– Tôi là nhân chứng đây! – Nina đáp ngay.
– Không được, cô là người bị hại. Nếu như không có nhân chứng thì cô có dấu vết xâm hại nào không?
– Tất nhiên là có. Lão ta xâm hại tôi rất thô bỉ. Bóp chặt lấy tay tôi. Có lẽ bây giờ vẫn còn vết tím bầm.
Luật sư Iazưtrnicov trầm ngâm, nhìn bộ ngực lộng lẫy của Nina, nhìn cặp môi đẹp và đôi má ửng hồng – một giọt nước mắt nhỏ trào ra và chảy dài bên má của cô gái.
– Cho tôi xem tay nào, – luật sư nói.
– Ở chỗ này, trong áo ấy.
– Nhưng phải cởi áo ra.
– Nhưng anh không phải bác sĩ, mà là luật sư, – Nina ngạc nhiên.
– Điều đó không có ý nghĩa gì hết. Chức năng bác sĩ và chức năng luật sư gần nhau đến mức nhiều khi chúng hòa lẫn vào với nhau. Cô có biết bằng chứng ngoại phạm là gì không?
– Không, tôi không biết.
– Ấy thế đấy. Để xác định tội phạm, tôi trước hết cần phải xác định bằng chứng ngoại phạm của cô. Cởi áo ra.
Nina đỏ mặt, thở dài, vụng về tháo mấy cái móc khuy áo và kéo một bên vai áo xuống.
Luật sư giúp cô cởi áo. Khi cánh tay mềm mại trắng hồng của Nina lộ ra với một chỗ lõm nhỏ nơi khuỷu, luật sư đưa mấy ngón tay sờ lên chỗ có vết đỏ gần bờ vai trắng hồng và lịch thiệp nói:
– Xin lỗi, tôi cần phải xác nhận bằng chứng. Giơ tay lên. Thế, cái gì đây? Ngực à?
– Đừng động vào tôi! – Nina hét lên. – Làm sao anh dám?!
Run rẩy toàn thân, cô chụp vội lấy tay áo khoác và vội vã mặc vào.
– Gì mà cô giận dữ thế? Tôi còn cần phải xác định để loại bỏ khả năng kháng kiện…
– Anh là đồ mất dạy! – Nina cắt ngang, dập mạnh cửa, bước ra khỏi phòng.
Bước đi ngoài phố, cô thầm nhủ:
– Mình đến gặp luật sư để làm gì nhỉ? Đáng ra mình cần đến gặp bác sĩ xin giấy chứng nhận về việc xâm hại thô bỉ này mới phải.

3. Bác sĩ Dubiago là một người đàn ông đứng tuổi đạo mạo.
Ông tỏ vẻ hết sức thông cảm với Nina, lắng nghe cô kể, chửi rủa lão trưởng phòng điều vận và gã luật sư, rồi nói:
– Cởi đồ ra.
Nina cởi áo ngoài, nhưng bác sĩ Dubiago xoa tay bằng một động tác rất chuyên nghiệp và nói:
– Cô, thế này, cởi hết ra…
– Hết là thế nào? – Nina bùng lên. – Lão ta túm lấy tay tôi. Tôi chỉ cho ông xem tay thôi.
Bác sĩ ngắm nghía thân hình Nina, bờ vai trắng như sữa của cô, và dang hai tay ra.
– Dù sao thì cô cũng phải cởi hết… Tôi cần phải có một cái nhìn tổng thể về cô. Xin lỗi, để tôi giúp cô.
Ông cúi xuống bên Nina, khám phá cô bằng đôi mắt cận thị, nhưng chỉ một phút sau cái vung tay của Nina đã đánh văng khỏi mũi ông cặp kính cận, khiến bác sĩ Dubiago nhất thời mất đi không chỉ khả năng có một cái nhìn tổng thể, mà cả cái nhìn bình thường cũng không thể có.
– Để tôi yên.. Lạy Chúa! Tất cả đàn ông đều đểu.

4. Rời khỏi nhà bác sĩ Dubiago, Nina toàn thân run rẩy vì giận dữ và phẫn nộ.
“Đấy – những người bạn của loài người đấy! Những con người trí thức đấy!… Không, cần phải vạch mặt, phanh phui, tố giác tất cả cái lũ đểu giả mang mặt nạ đạo đức này”.
Nina đi loanh quanh trên các hè phố một hồi, bình tĩnh lại ít nhiều, rồi quyết định đến gặp nhà báo Gromov, – một nhân vật tên tuổi, có tiếng là đàng hoàng, trung thực, không thể mua chuộc được, một tuần từ hai đến ba lần thẳng tay vạch mặt sự dối trá.
Nhà báo Gromov thoạt đầu tiếp Nina không được niềm nở cho lắm; nhưng sau khi nghe xong câu chuyện của cô, anh đã tỏ vẻ cảm thông với những phiêu lưu bất hạnh của cô.
– Cha cha! – anh cười cay đắng. – Thấy chưa, những con người tốt đẹp có trách nhiệm chữa trị vết thương và giảm nhẹ đau đớn cho loài người đau khổ! Thấy chưa những kẻ bảo vệ nhân dân bị áp bức và lăng nhục, những đại diện cho chân lý công bằng! Họ đã bị rơi mặt nạ văn hóa ngay trong lần đụng chạm vớ vẩn nhất với cuộc sống. Một lũ man rợ, đến tận giờ vẫn sống bằng xác thịt… Cha – cha! Ta biết họ mà.
– Có phải cởi áo ra không ạ? – Nina rụt rè hỏi.
– Cởi áo? Cởi để làm gì? Mà… cũng có thể cởi ra. Thử xem những cái dấu vết… hừm… của văn hóa.
Nhìn thấy cánh tay trần và khoảng vai của Nina, Gromov nheo mắt lắc đầu:
– Nhưng mà… tay của cô em… chẳng lẽ có thể đem trưng những hiện vật như thế này ra để quyến rũ nhân loại ư? Mặc vào đi. Hay là… không… gượm đã… Có mùi thơm gì thế này? Thế nào, nếu như tôi hôn vào cánh tay này, vào đây, ở khuỷu… Chà, hừm… chắc cô em cũng đồng ý rằng cô em chẳng thiệt hại gì, mà tôi lại có được một cảm giác thú vị mới mẻ để…
Gromov không có dịp được hưởng cái cảm giác thú vị đó. Nina kiên quyết từ chối nụ hôn; cô khoác lại áo vào và bỏ đi.
Về đến nhà, cô cười trong nước mắt.
“Lạy Chúa tôi, đàn ông rặt một lũ đểu cáng và ngu ngốc!”.

5. Buổi tối, Nina ngồi khóc trong phòng.
Rồi bởi vì rất muốn chia sẻ nỗi đau khổ của mình với một ai đó, cô thay áo và đi sang phòng chàng sinh viên tự nhiên học Ikhnevmonov sống bên cạnh trong cùng khu chung cư.
Ikhnevmonov suốt ngày đêm chỉ ôm lấy đống sách, bao giờ người ta cũng trông thấy anh cúi sát khuôn mặt đẹp, xanh xao trên những trang sách in, vì vậy Nina gọi đùa anh là ngài giáo sư.
Khi Nina bước vào, Ikhnevmonov ngước đầu lên khỏi trang sách, hất tóc ra sau và nói:
– Chào cô Nina! Nếu cô nàng muốn uống chè, thì chè và giăm bông ở kia. Còn Ikhnevmonov phải đọc nốt chương này đã.
– Hôm nay em bị làm nhục, anh Ikhnevmonov ạ, – vừa ngồi xuống Nina vừa nói.
– Sao?.. Ai?
– Một luật sư, một bác sĩ, một lão già. Toàn bọn đểu!
– Người ta làm nhục bạn như thế nào?
– Một người bóp tay đến bầm tím, còn bọn khác thì dòm ngó và cứ bám riết lấy…
– Thế… – Ikhnemonov lật trang sách, nói. – Thiệt quá đáng.
– Tay vẫn đau, khó chịu, – Nina than vãn.
– Một lũ đê tiện! Bạn uống trà đi!
– Có lẽ, – Nina buồn rầu mỉm cười, – cả anh cũng muốn xem tay em như mấy người kia?
– Xem để làm gì? – chàng sinh viên mỉm cười. – Có vết bầm – bạn nói tôi tin rồi mà.
Nina uống trà. Ikhnemonov giở từng trang sách.
– Đến tận giờ cánh tay vẫn rát, – Nina lại than thở. – Có phải đắp thuốc không anh nhỉ?
– Tôi không biết.
– Hay là để anh xem tay? Em biết anh không như những người khác, em tin anh.
Ikhnevmonov nhún vai.
– Làm phiền bạn làm gì?… Nếu tôi là thầy thuốc thì tôi đã giúp bạn rồi. Nhưng tôi học tự nhiên…
Nina cắn môi, đứng dậy và khẩn khoản:
– Nhưng dù sao anh cũng nhìn qua một tí.
– Thì nào, đưa tay bạn đây… Đừng lo… bạn chỉ tuột áo khỏi vai… thế… Đây à?.. Hừm. Đúng là vết bầm. Cái lũ đàn ông này. Nhưng nó sẽ chóng khỏi thôi.
Ikhnemonov lắc đầu đầy thông cảm và lại ngồi xuống chúi đầu vào quyển sách.
Nina ngồi im lặng, làn da trên vai màu sữa sáng đục lên dưới ánh đèn vàng vọt.
– Bạn khoác áo vào đi, – Ikhnemonov nói. – ở đây lạnh lắm.
Tim Nina thắt lại.
– Lão lại còn véo chân em nữa, – Nina bất ngờ nói sau một hồi im lặng.
– Cái đồ đốn mạt! – Chàng sinh viên lắc đầu.
– Chỉ anh xem nhé?
Nina cắn môi và muốn kéo váy lên, nhưng chàng sinh viên đứng dậy nói:
– Để làm gì? Bạn lại phải cởi cả tất, mà ở đây gió lùa lạnh lắm. Bạn sẽ cảm mất thôi, chẳng hay ho gì. Tôi có biết mô tê gì về y học cả đâu, như trong dân gian người ta vẫn nói ấy. Bạn uống trà đi.
Chàng lại vùi đầu vào sách. Nina ngồi thêm một lúc, thở dài và lắc đầu:
– Thôi em về đây. Không thì nói chuyện làm anh mất tập trung công việc.
– Không sao đâu, – Ikhnevmonov nói, bắt tay Nina thật chặt khi tiễn cô ra cửa.
Bước vào phòng mình, Nina thả người xuống giường. Và, khép mi mắt lại, một lần nữa cô thì thầm:
– Tất cả đàn ông đều đểu!

—————————————————-
Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

“Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
“Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy”
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường – chiếc lá buổi đầu tiên.

HOÀNG NHUẬN CẦM

——————————————————————
Sau bữa tối và đi xem phim, chàng trai chở cô gái tới một con đường yên tĩnh ở ngoại ô và hành động. Khi nụ hôn của chàng được đáp lại nồng nhiệt, chàng liền đưa tay luồn vào trong áo nàng.
Đột nhiên, cô gái giật mình, vội vã vùng ra khỏi vòng tay chàng trai và chạy thẳng một mạch về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào trong nhật ký: “Người bạn tốt nhất của một cô gái là chính đôi chân của cô ta”.

Lần hẹn tiếp theo, chàng trai lại đưa nàng trở về chốn cũ. Khi men tình đương độ lên hương với những nụ hôn nồng cháy, chàng từ từ bổn cũ soạn lại. Một lần nữa, nàng lại giật ra khỏi vòng tay chàng và chạy nhanh về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào trong nhật ký: “Quả nhiên, người bạn tốt nhất mà một cô gái có thể tin tưởng là đôi chân của chính mình, thực tế hôm nay cho mình thấy điều ấy một lần nữa”.

Lần hẹn thứ ba, đôi tình nhân lại đến con đường cũ. Lần này, phải mãi tới khuya cô gái mới trở về nhà. Đêm hôm đó, cô ghi vào nhật ký: “Có những lúc, ta không thể tin tưởng ngay cả những người bạn tốt nhất”.
———————————————————————-
Một buổi tối, khi đi làm về, anh lính cứu hoả bảo vợ:
– Em biết không, ở trạm cứu hoả của anh ấy mà, người ta áp dụng một hệ thống làm việc rất hữu hiệu. Khi có hồi còi thứ nhất, mọi người chạy ngay về vị trí tập trung. Nghe hồi còi thứ hai, mọi người nhanh chóng mặc các bộ đồ cứu hoả. Nghe hồi còi thứ ba, tất cả lên xe để xuất phát. Từ nay vợ chồng mình cũng làm như thế nhé.
– Cụ thể là sao? – Cô vợ hỏi.
– Khi anh hô: “hồi còi thứ nhất” em cởi bỏ quần áo. Khi anh hô: “hồi còi thứ hai” em nhảy phóc lên giường, và khi anh hô: “hồi còi thứ ba” chúng ta bắt đầu “làm việc”…
Tối hôm sau, khi đi làm về, anh lính cứu hoả hô:
– Hồi còi thứ nhất!
Thế là vợ anh ta nhanh chóng cởi quần áo…
– Hồi còi thứ hai!
Thế là cô vợ chui ngay vào dưới chăn…
– Hồi còi thứ ba!
Thế là họ bắt đầu “làm việc”…
Được khoảng 2 phút, cô vợ hô:
– Hồi còi thứ tư!
– Hồi còi thứ tư là cái gì??? – Anh lính cứu hoả ngạc nhiên hỏi.
– Thêm ống đi, còn xa lửa wá!…

—————————————————————-
Trái chân rồi
Khi mới cưới nhau! Vợ cặp chồng đưa nhau qua Ấn Độ để hưởng tuần trăng mật. Họ đưa nhau đi dạo thăm một chợ (như chợ trời ở VN). Khi đi ngang qua một tiệm đồ cổ thì nghe người bán hàng réo:
-Mời ông bà vào mua quà làm kỷ niệm! Tui có một đôi dép kỳ diệu, nó làm ông trở thành mãnh liệt như con hổ, dẻo dai như một con dê đó !!!
Cô vợ nghe thế rất là khoái chí bèn kéo chồng vào tiệm. Anh chồng vốn là một lập trình viên nên không tin vào chuyện thần thánh lắm bèn lên tiếng:
– Làm sao mà đôi dép của ông có thể làm tôi ham muốn về tình dục mãnh liệt như thế được ???
– Thì ông cứ mang thử xem rồi sẽ rõ thôi!!!
Cô vợ nài nỉ chồng mang thử nên anh chồng chiều lòng vợ xỏ chân vào dép. Ngay tức thì mắt anh ta bổng đỏ rực lên như điên dại, đôi mắt của sự thèm muốn tột cùng! Và ngay tức anh ta tí tửng chạy bay về hướng ông chủ tiệm, bồng ngay anh ta để trên bàn, tuột ngay quần ông ta xuống! Ông chủ tiệm miệng la ơi ới:
-Ối! Ối! Ông đi dép trái chân rồi! Ông đi dép trái chân rồi !!!

—————————————————————-
Vova chạy sang vườn nhà Masa chơi. Trời rất lạnh, tuyết phủ trắng xoá. Vova và Masa quyết định đắp một thằng người tuyết. Sau khi đã xong xuôi phần chính, Masa bảo:
– Anh đợi Em nhé. Em vào nhà lấy củ cà rốt.
– Em lấy luôn 2 củ đi. Củ thứ hai để làm mũi nó.

—————————————————————-
cô giáo dẫn học sinh đi tham quan công trường.
Vừa tới nơi thì xảy ra tai nạn: một công nhân rơi từ tầng 4 ngôi nhà mới xây xuống đất.
Sau buổi tham quan cô giáo tập trung học sinh lại để rút ra bài học từ trường hợp trên :
– Theo các em, vì sao chú công nhân bị ngã ?
– Masa giơ tay : thưa cô vì chú công í không tuân thủ quy tắc an toàn lao động a.
– Rất có thể như vậy, ai có ý kiến khác nào ?
– Kôlia : Thưa cô có thể chú ấy bị cảm .
– Cũng không loại trừ khả năng này. Thế còn Vova , em nghĩ sao ?
– Chú ấy ngã vì chửi mẹ em !
– Thế là thế nào ? Chú ấy chửi mẹ em khi nào ?
– Chú ấy bảo : thằng ôn kia, đ.m mày đừng có rung thang nữa.

———————————————————–
Cô giáo hỏi Vova:
– Tại sao hôm qua em không đi học?
Vova giải thích:
– Hôm qua mẹ em giặt mất cái quần sịp của em, mà em thì chỉ có mỗi một cái đó.
Cô giáo:
– Được rồi.
Ngày hôm sau cũng không thấy Vova đến trường. Cô giáo hỏi:
– Mẹ em lại giặt mất quần sịp của em à?
Vova:
– Thưa cô không phải, việc gì phải giặt nó hàng ngày. Trên đường em tới trường, đi ngang qua nhà cô ……. và em thấy quần … của cô treo trên ban công, thế là em nghĩ: tới trường làm gì khi mà cô không có ở đó.

——————————————————
Để hiểu học trò hơn, cô giáo bảo học sinh vẽ vào một tờ giấy mơ ước mai sau của mình. Khi cô xem, có em vẽ hình máy bay tỏ ý muốn làm phi công, em thì vẽ ống nghe muốn làm bác sĩ… Riêng Natasha để tờ giấy trắng nguyên, cô hỏi:

– Chẳng lẽ lớn lên em không muốn làm gì cả sao?

Natasha băn khoăn đáp:

– Lớn lên em sẽ lấy chồng, nhưng …….em chẳng biết nó hình gì?
—————————————————–

Lo cho Chúa

Một linh mục đi về vùng nông thôn, thấy thôn nữ xinh đẹp đang chuẩn bị tắm dưới sông. Khi cô gái bắt đầu cởi đồ, ông cầu nguyện:
– Lạy Chúa, xin hãy đóng cặp mắt con lại!
Thôn nữ đã treo áo lên cây, vị linh mục lại cầu nguyện:
– Lạy Chúa, xin Người hãy ghì thật chắc cặp mắt của con!
Chiêm ngưỡng đến lúc cả bộ xiêm y được “giải phóng” khỏi cô gái, ông ta đâm lo:
– Lạy Chúa, xin Người hãy nhắm mắt lại!

——————————————————————-
Mắt chó
Có một tay bác sĩ ngoại khoa rất nổi tiếng, ông ta có khả năng kỳ diệu là có thể phẫu thuật thay thế những bộ phận của con người.
Một hôm có một khách hàng đến đòi phẫu thuật đôi mắt mù lòa của mình, ông ta bèn lấy mắt chó để thay thế cho anh ta. Cuộc phẫu thuật khá thành công. Khi bệnh nhân đến khám lại, Bác sĩ bèn hỏi:
– Mắt anh dạo này thế nào rồi
– Dạ, thưa bác sĩ, đôi mắt của tôi thật là tuyệt vời, có thể nhìn trong bóng đêm như ban ngày, nhưng chỉ mỗi tội mỗi khi nhìn thấy phân thì lại thèm.
———————————————————————
Bóp em nào đây?

Kẻng tan học nữ sinh lớp 12 trường cấp 3 ở Saigòn túa ra cửa làm cho ông thầy phải ra sau cùng. Ông nhìn thấy cái bóp của một nữ sinh bỏ quên trên bàn học vội vàng cầm lấy và chạy theo kêu đám nữ sinh:
” Bóp em nào đây?”
Một nữ sinh xinh đẹp chợt nhớ ra mình đã bỏ quên cái bóp vội vàng chạy lại phía ông thầy và hớt hải la lên:
“Bóp em thầy, bóp em thầy, bóp em
———————————————————————
Nhấy cái bao

Anh chàng này nhắm mắt cưới đại cô gái vừa xấu vừa tưng tửng. Mỗi khi làm tình anh ta lấy bao bố chụp cái mặt cô vợ lại. Một hôm, mới mua được bức tranh gốc của họa sĩ Van Gogh, anh định treo trong đại sảnh. Anh sai vợ:
– Em! Lấy cho anh cái thang!
Bà vợ vừa đi lấy cái thang vừa ngọng nghịu lập đi lập lại:
– Nhấy cái tang, nhấy cái tang.
Anh ta lại sai vợ lấy cái búa. Cô ta lại lẩm bẩm:
– Nhấy cái búa, nhấy cái búa
Anh ta lại sai lấy đinh. Bà ta lại lẩm bẩm:
– Nhấy cái nhinh, nhấy cái nhinh.

Anh ta loay hoay đóng đinh lên tường để treo tranh, sơ ý đóng búa trúng tay. Anh ta la lên “fuck!”. Chị vợ vội vàng vừa chạy đi vừa lẩm bẩm:
– Nhấy cái bao, nhấy cái bao!

——————————————————-
Trong 1 cuộc kiểm tra trí thông minh của các Quý Bà có 1 câu hỏi thế này:”Có gì khác nhau giữa 1 chiếc Mercedes và 1 ông thầy dạy trượt tuyết?”.

Câu trả lời:”Chịu.Tôi chưa nằm dưới chiếc Mercedes bao giờ”
———————————————————–
Đứa con hỏi ông bố:
– Bố ơi, đính hôn là gì hả bố?
Ông bố sau một hồi suy nghĩ liền trả lời:
– Con cứ tưởng tượng thế này. Bây giờ bố mua cho con một chiếc xe máy, nhưng con chưa đủ tuổi để được lái xe. Vậy con phải chờ đến khi nào đủ tuổi mới được đem ra sử dụng. Đính hôn cũng như thế!
Đứa con gật gù ra chiều đồng ý, nhưng chỉ một lát sau nó liền hỏi lại:
– Nhưng con vẫn được sờ nắn bóp còi xe chứ?!!!

——————————————————————
Yêu là khi mắt bạn tìm nhau trong đám đông. Đam mê là khi môi bạn tìm nhau trong đám đông. Cưới là khi bạn đôn đáo tìm con mình trong đám đông.
Yêu là khi bạn chia hết những gì bạn có. Đam mê là khi bạn lấy hết những gì họ có. Cưới là khi ngân hàng quản lý hết những gì bạn có.
Yêu là khi bạn gọi điện thoại chỉ để chào nhau một câu. Đam mê là khi bạn gọi điện thoại để hẹn nhau vào khách sạn. Cưới là khi bạn gọi nhau chỉ để kiểm tra nhau.
Yêu là khi bạn ngồi viết thư tình. Đam mê là khi bạn chỉ muốn viết thật nhanh số điện thoại của mình. Cưới là khi tất cả những gì bạn viết chỉ là hoá đơn tính tiền.
Yêu là khi chia tay ra về, bạn nói: “Em yêu anh, anh yêu em”. Đam mê là khi chia tay ra về, bạn nói “Lần sau cứ như thế này nhé”. Cưới là khi tạm biệt, bạn nói “May quá, thoát nợ”.
—————————————————————–
Cô hoa hậu dẫn đầu đoàn phụ nữ hậu phương đi thăm các thương binh ở quân y viện. Đến bên giường của một chiến sĩ, cô hỏi:
– Nhiệm vụ của anh là gì?
– Giao liên.
– Vậy thì em hôn lên “đôi hài vạn dặm của anh” – Nàng nói rồi hôn lên bàn chân anh lính. Tiếp đó, “cô tiên” đến giường bên hỏi:
– Còn anh?
– Sĩ quan tham mưu.
– Ôi, cho em hôn “bộ tổng tham mưu” của anh!
Hôn lên trán chàng sĩ quan xong, qua giường kế tiếp, cô hoa hậu dạn dĩ nựng yêu:
– Nào, chàng trai dũng cảm, hãy nói cho em biết binh chủng của anh?
Cậu lính trẻ hoảng hốt co đầu gối lên bụng, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
Em… em xin chị… đừng… Em ở bên… pháo binh.
——————————————————————-
Anh chồng đi công tác từ nước ngoài về. Vợ săn đón làm cơm trưa cho chồng. Khi ngồi ăn anh chồng nói: – Ở nước ngoài ấy à, trong tiệm ăn đĩa đồ ăn nào cũng viền vàng cả. Nhỏ nhặt thế thôi nhưng thật dễ chịu. Ăn xong đi rửa tay chồng lại bảo: – Ở bên họ chiếc khăn mặt nào cũng thêu một phụ nữ khỏa thân. Nhỏ nhặt thế thôi nhưng thật dễ chịu. Người vợ cũng nói thủng thẳng: – Còn ở nhà cái ông hàng xóm ấy, chỉ dài hơn 3cm. Nhỏ nhặt thế thôi mà cũng thật dễ chịu!

—————————————————————————–
Ông giám đốc không biết gì về bóng đá, buổi sáng bước vào văn phòng hỏi:
– Các cậu có biết “Bát giô” là thằng nào không?
– Tuyệt vời! Làm thế nào mà thủ trưởng lại biết Baggio? – Một trợ lý rú lên.
– Cô vợ cứ ví tớ với nó. Thôi nói nhanh xem!
– Dạ, Baggio là trung phong không thể thay thế của đội tuyển Italia, kỹ thuật điêu luyện, sút phạt thần sầu, quả bóng vàng châu Âu…
– Còn thằng “Bát giô” nào nữa không? – Thủ trưởng nóng nảy phẩy tay.
– Dạ! Còn một Baggio nữa nhưng “đuội” lắm, to con, nhưng không biết làm ăn gì, hay ngã, nửa trận đã ra… – Nó đấy!
– Bố láo thật. Thôi làm việc đi, không ngồi tán phét nữa!

Kẻ cắp gặp bà già

Một cô gái quy định với một chàng trai ám hiệu.

– Anh cứ đứng dưới cửa sổ phòng em. Khi nào thấy có thể tiếp anh được, em sẽ ném một đồng xu 2 nghìn xuống.

Đúng hẹn, chàng trai đến. Ở lầu hai, cô gái thò đầu ra và anh chàng nghe thấy một tiếng “keng” cạnh chân mình.

Đợi mãi không thấy chàng trai lên, cô gái lại thò đầu ra cửa sổ, thấy chàng đang lúi húi như tìm kiếm cái gì.

Cô gọi:

– Lên đi thôi. Anh làm cái gì ở dưới thế?

– Anh tìm nhặt đồng xu lúc nãy.

– Đừng tìm nữa. Đồng xu ấy có buộc dây, em kéo nó lên rồi.

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận