Đầu to bằng cái bồ

Đầu to bằng cái bồ

Chuyện kể rằng khi Trạng Quỳnh còn nhỏ, lúc mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra là người thông mình tột đỉnh nhưng cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm. Hồi đó bọn trẻ thường chơi trò xước xách, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng, trong trò chơi, Quỳnh bao giờ cũng lấn lướt các bạn cùng lứa.
Truyện khác:

Một đêm mùa thu, trăng tháng tám sáng vằng vặc, khi đang chơi với đám trẻ ở sân nhà, Quỳnh bảo:

– Chúng bay làm kiệu cho tao ngồi, rồi tao đưa đi xem một người mà cái đầu to bằng cái bồ!

Lũ trẻ tưởng thật, liền tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh đi vòng vòng quanh sân, mệt thở muốn đứt hơi. Xong, chúng nhất định bắt Quỳnh phải giữ lời hứa. Lúc ấy trăng đã mờ, Quỳnh bảo:

– Tụi bây đứng đợi cả ở đây, tôi đi đốt lửa soi cho mà xem!

Bọn trẻ nhỏ hơi sợ, không dám ở lại, chỉ những đứa lớn hơn, bạo dạn đứng chờ. Quỳnh lấy lửa thắp đèn xong đâu đấy, rồi thò đầu che ngọn đèn, bảo:

– Kìa, trông trên vách kìa. Ông to đầu đã ra đấy!

Anh nào cũng nhìn nhớn nhơ nhớn nhác, thấy bóng đầu Quỳnh ở vách to bằng cái bồ thật. Lũ trẻ biết Quỳnh xỏ, quay ra bắt Quỳnh làm kiệu đền, Quỳnh chạy vào buồng đóng cửa lại, kêu ầm lên. Ông bố tưởng là trẻ đánh, cầm roi chạy ra, lũ trẻ chạy tán loạn

truyện trạng quỳnh

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận